Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

Những lưu ý về cách dạy thẻ Flashcard

Những lưu ý cần biết về cách dạy thẻ Flashcard theo phương pháp Glenn Doman dưới đây:
( trích từ website: www.daybethongminh.com)
Nguyên tắc tiếp cận
− Bắt đầu từ từ đơn -> từ ghép -> cụm từ -> câu -> sách
− Khi tăng từ thì nên dựa vào những từ đã học (từ từ đơn sang từ ghép)
− Bắt đầu từ các nhóm từ quen thuộc, trong nhóm cũng dạy các từ quen thuộc trước.
− Danh sách các từ
• Thành viên trong gia đình: bố, mẹ, ông, bà, tên trẻ, anh, chị, v…v…
• Các đồ vật trong nhà: ghế, bàn, cửa, cửa sổ, tường, giường, bồn tắm, tivi, lò sưởi, tủ lạnh, ghế sofa, nhà vệ sinh, v…v…
• đồ dùng của trẻ: xe tải, chăn, tất, cốc, thìa, quần, giầy, bóng, xe đạp, bàn chải, gối, chai, bút, bảng, v…v…
• thức ăn: bột, cháo, sữa, cam, táo, dưa hấu, trứng, bơ, chuối, v…v…
• các con vật: cá, voi, sư tử, chó, mèo, chuột, kiến, sâu, bướm, v…v…
• các hành động: uống, ngủ, đọc, ăn, đi bộ, ném, chạy, nhảy, bơi, cười, leo trèo, bò, ngồi, v…v…
− Khi trẻ đã học được 200 thẻ từ đơn trở lên, bắt đầu sang bước 2.
Bước 2: học từ ghép
− Ghép các từ đã học với nhau thành các từ ghép, có thể lồng ghép thêm các từ mới.
– Ghép các từ chỉ màu sắc với danh tư như: banh vàng, bưởi xanh v.v…
− Màu sắc: đỏ, tím, xanh da trời, cam, vàng, đen, hồng, trắng, xám, xanh lá cây, nâu, tím nhạt, v…v…
− các từ trái nghĩa: to, nhỏ, dài, ngắn, béo, gầy, phải, trái, sạch, bẩn, vui vẻ, buồn, bằng phẳng, gồ ghề, rỗng, đầy, đẹp, xấu, tối, sáng, v…v…
Bước 3: đọc các cụm từ
− Có 3 cách, nên dùng cả 3
• 5 thẻ tên người hoặc động vật + từ đang + hành động.
• Dùng 1 bảng 15×40 cm để tạo 1 cụm 5 từ, giảm cỡ chữ xuống 5cm, cho xem 3 lần / ngày liên tục trong 5 ngày, sau đó bỏ đi 2, thêm mới 2. Chuyển nhanh vì trẻ sẽ học rất nhanh.
• Làm quyển các cụm từ đơn giản, 5 cụm từ, có hình minh họa (hình của bé càng tốt). Có thể làm cỡ 25cm x 60cm, gấp đôi. Chữ cao 5m. Làm thành cuốn nhật ký cho bé, mỗi quyển 10 trang, đọc cho trẻ nghe 2-3 lần 1 ngày.
Bước 4: Đọc các câu
− Câu hoàn chỉnh hơn: bổ sung trạng từ và tính từ vào các cụm từ bước 3, ví dụ bước 3 là “mẹ đang ăn”, thì giờ là “mẹ đang ăn một quả chuối màu vàng”. Cỡ chữ bây giờ còn 5 cm. Học xong câu có thể cho trẻ chuyển qua đọc sách.
− Có thể tạo ra các câu lạ. Ví dụ: bố đang ôm quả dâu, v…v… Việc ghép thành câu sẽ là 1 trò chơi thú vị, đôi khi nghe thật lạ nhưng thật vui.
− Sẽ rất hay nếu từ 50 từ ghép thành thật nhiều câu.
− Có thể dùng thẻ nhỏ hơn, giảm cỡ chữ (2,5cm), tăng số từ, chuyển sang chữ màu đen. Cỡ chữ giảm từ từ để trẻ quen.
Bước 5: Đọc sách
− Bắt đầu từ sách ít chữ, chữ to.
• Trẻ dưới 2 tuổi: 2,5 – 5cm
• Trẻ 3 tuổi: 2cm
− Chọn sách:
• chứa 50 đến 100 từ
• mỗi trang nhiều hơn 1 câu
• cỡ chữ phù hợp >= 2cm
• văn bản ra trước, hình minh họa ra sau
• nội dung sinh động, thú vị, hấp dẫn
Cách tiến hành với các độ tuổi khác nhau
Bắt đầu với trẻ dưới 3 tháng tuổi
− Cần dùng chữ cực to: thẻ 15x55cm, chữ cao 12,5cm, rộng 2cm, font in đậm.
− Nếu trẻ mới sinh, bắt đầu từ 1 từ đơn lẻ, tên con là tốt nhất.
− Khi đang bế con, đặt từ cách con 45cm, giữ nguyên và chờ đợi, trẻ sẽ đưa mắt tìm, khi con đã đưa mắt đến thẻ, gọi tên con to và rõ ràng, chờ 1-2 giây rồi cất đi. (không rung lắc để thu hút trẻ vì làm như vậy thật ra làm trẻ khó tập trung).
− Ngày đầu tiên: đưa từ đó 10 lần hoặc hơn.
− 6 ngày tiếp theo: bỏ từ cũ, dạy 1 từ mới, cũng 10 lần.
− 2 tuần tiếp theo: lặp lại như tuần đầu.
− Tuần thứ 4 làm như tuần đầu nhưng với 1 bộ từ mới, mỗi ngày 1 từ, 10 lần.
Bắt đầu với trẻ 3-6 tháng tuổi
− Thực hiện bước 1.
− Trẻ thèm khát được học và có xu hướng đòi học nhiều hơn những gì ta dạy, có thể tăng theo nhu cầu và hứng thú của trẻ.
− Có thể học nhiều từ hoặc cụm từ trong 1 lần học.
Bắt đầu với trẻ 7-12 tháng tuổi
− Các bài học phải rất ngắn, chỉ dạy 1 bộ rồi dừng. Vì trẻ rất hiếu động.
− Thường xuyên có các bài học: lúc nào cũng phải sẵn sàng để luôn có các bài học chớp nhoáng.
Bắt đầu với trẻ 12-18 tháng tuổi
− Các bài học phải rất rất ngắn
− Dừng lại trước khi trẻ muốn dừng.
− Chú trọng vào bước 1 và 2
− Có thể giảm số từ xuống còn 2-3 từ trong 1 lần tráo.
− Trẻ có thể thích cả 5 bước, nhưng thường chỉ tập trung vào bước 1 và 2, vì chúng bận, hiếu động, muốn vận động không ngừng.
Bắt đầu với trẻ 18 – 30 tháng tuổi
− Chọn những từ chúng thích nhất, ví dụ: những từ như thức ăn chúng thích, hành động chúng hay làm, cảm xúc chúng hay thấy, tính từ, trạng từ, v…v… phải chọn rất cẩn thận.
− Từng bước khởi động chương trình học đọc: Bắt đầu với 1 nhóm 5 từ. Vài ngày sau quay lại với 1 nhóm khác. Phải giả vờ bỏ đói chúng 1 chút, để chúng đòi hỏi nhiều hơn.
− Ngay khi đủ các từ để tạo thành câu thành ngữ, hãy chuyển các từ ngữ và nhóm từ đơn lẻ lên thành các câu thành ngữ.
− Hãy làm bước 3,4,5 ngay khi đủ từ (10-20 từ).
Bắt đầu với trẻ 30 – 48 tháng tuổi
− Trẻ muốn làm bước 5 (đọc sách) nhưng vẫn phải tập qua các bước cơ bản. Chúng sẽ học chậm hơn, nhanh quên hơn trẻ 12 tháng tuổi. Chúng thích những từ phức tạp.
− Chọn những từ trong lĩnh vực chúng thích.
− Nhanh chóng sử dụng bước 1,2 sau đó chuyển sang dùng nhiều bước 3,4
Bắt đầu với trẻ 48 – 72 tháng tuổi
− Đừng nghĩ là con đã già, 4 tuổi vẫn còn trẻ chán so với 6,7 tuổi.
− Hãy kiên trì làm như với trẻ 30-48 tháng tuổi.
− Sử dụng những từ phức tạp mà trẻ thích.
− Thực tế là trẻ bắt đầu lúc 48 tháng, đến 6 tuổi vẫn có thể đọc vanh vách sách học sinh lớp 4.
− Chú ý: không bắt trẻ đọc to để chứng minh là chúng biết đọc, vì đọc to thì tốc độ chậm lại và tốc độ đọc hiểu giảm theo.
Cách kiểm tra trẻ
Kiểm tra là để thể hiện ra những gì trẻ không biết, vì thế, đừng hỏi: đây là chữ gì, mà hãy để trẻ chọn:
− Trẻ dưới 2 tuổi: bạn show ra 2 tấm thẻ chuối và táo, bạn hỏi đâu là chuối, nếu trẻ chọn chuối thì bạn reo mừng, nếu trẻ chọn táo thì bạn bảo đây là táo còn đây mới là chuối một cách nhẹ nhàng và nhiệt tình nhất, và vẫn khen con bạn vì dù sao thì con bạn cũng đã cố gắng.
− Trẻ 2 tuổi: bạn hỏi Sáng nay con ăn bánh với quả gì?
− Trẻ 3 tuổi: Quả gì vừa dài vừa ngọt lại có màu vàng?
− Trẻ 4 tuổi: quả nào được trồng ở Braxin?
− Trẻ 5 tuổi: quản nào chứa nhiều chất khoáng Kali hơn?
− Một câu hỏi hay là 1 câu hỏi luôn tạo ra cách giải quyết vấn đề.
− Hãy tạo ra các trò chơi.
− Mỗi lần học, tối đa chỉ hỏi 1 lần.
− Nếu con bạn ko thích thì ko nên ép và ko dùng nữa.
Nhắc lại những điều quan trọng
− Đừng làm con bạn chán nản: 2 sai lầm thường gặp nhất là tiến trình học chậm và kiểm tra bài, đặc biệt việc hỏi đi hỏi lại cùng 1 câu hỏi.
− Đừng gây áp lực cho con: chỉ dạy khi con hứng thú, ko được ép.
− Đừng gây căng thẳng: chỉ dạy khi bạn thấy thoải mái. Khả năng cảm nhận của trẻ rất nhạy.
− Hãy vui vẻ: càng hăng hái, càng vui vẻ thì càng hiệu quả. Dùng những từ như “ái chà”,
− Hãy sáng tạo:
− Trả lời mọi câu hỏi của con: trả lời nghiêm túc và chính xác nhất có thể.
− Mang đến cho con những thứ đáng học.

Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

Thai giáo là gì???

Thai giáo không chỉ mang ý nghĩa đơn thuần là những bài học dành cho thai nhi trước khi ra đời, mà ở ý nghĩa rộng hơn chính là những bài học đầu tiên mà người mẹ gửi gắm tình yêu thương của mình dành cho bé thông qua trò chuyện, tạo ra môi trường tốt nhất về sức khỏe và tinh thần dành cho em bé ở trong bụng để cả mẹ và bé cùng nhau hưởng thụ những thàng ngày mang thai hạnh phúc.
Có nhiều cha mẹ nghĩ rằng thai giáo là phương pháp giúp cho trẻ khi sinh ra sẽ thông minh nên cần phải có nhiều giáo cụ tốn tiền, phải cho nghe nhạc cổ điển, phải đến các lớp học về thai giáo. Nhưng các chuyên gia về giáo dục và các bác sĩ đều khẳng định thai giáo không phải mục đích để giúp trẻ có trí tuệ thông minh nên các bậc cha mẹ đừng hiểu lầm và cũng đừng lấy mục đích đó để thực hành các bài thai giáo. Bởi vì việc trẻ có trí tuệ thông minh còn tùy thuộc vào yếu tố di truyền, môi trường nuôi dạy sau này mà bé tiếp nhận, vào tình yêu thương mà cha mẹ dành cho bé mới là cánh cửa giúp bé mở ra khả năng của bản thân và có động lực để cố gắng. Nếu chỉ nghe nhạc cổ điển, chỉ học các giáo cụ giúp thông minh sớm thì chắc mọi đứa trẻ được cho học như vậy cũng đều thông minh hết sao?


Thai giáo đúng cách mang lại nhiều lợi ích cho mẹ và em bé (ảnh minh hoạ)

Hầu hết các nhà giáo dục đều đưa ra những tác dụng chung của thai giáo đó là:
- Giúp bé sinh ra ít khóc đêm và có nhịp sinh hoạt đúng giờ
- Giúp bé khỏe mạnh, ngoan ngoãn, vui tươi và hoạt bát
- Tăng sợi dây tình cảm giữa mẹ và bé
- Không nhút nhát khi gặp người lạ hay ở chốn đông người
- Tự lập khi không có cha mẹ ở bên
- Khi sinh ra bé vẫn nhớ những kí ức đã từng được mẹ nói, mẹ nhìn khi còn mang thai

Để làm được điều đó thì tất cả các bác sĩ và nhà giáo dục đều khuyến khích rằng thai giáo tốt nhất mà cha mẹ nên làm đó là tạo cho mình thói quen sinh hoạt đúng giờ giấc, trò chuyện tích cực cùng bé trong bụng, giữ cho tâm lí luôn thoải mái và lạc quan.

Thai giáo đầu tiên và quan trọng nhất chính là tạo cho mình thói quen sinh hoạt ăn uống đúng giờ, ngủ sớm và dậy sớm, ngủ đủ giấc mỗi ngày. Mỗi ngày hãy ngủ đủ 8 tiếng, ăn đúng giờ, vận động, để tâm lí luôn thoải mái.
Khi thai nhi bước sang tuần thứ 28 trở đi là lúc em bé trong bụng phát triển rất mạnh về thính giác và thị giác nên bắt đầu phân biệt được sáng tối. Muốn em bé khi sinh ra ngoan ngoãn và ít khóc đêm thì ngay từ những tuần này trở đi các mẹ hãy tạo cho mình thói quen sinh hoạt đúng giờ giấc như ngủ sớm, dậy sớm, ăn uống đúng giờ, và tránh thức khuya hoặc ở những nơi quá sáng và ồn ào khi về đêm. Nếu được hình thành thói quen sinh hoạt như vậy thì ngay từ khi còn ở trong bụng mẹ bé sẽ nhớ được rằng vào buổi sáng và ban ngày thì có ánh sáng, ban đêm thì tối để từ đó hình thành thói quen thức và ngủ có quy tắc cho mình. Và từ những tuần này mẹ hãy tích cực nói chuyện nhiều với bé.

Hãy tiếp nhận sự tồn tại của em bé trong sinh hoạt hàng ngày ngay từ khi bé chưa sinh ra và muốn là được như vậy thì bản thân người mẹ cần phải giác ngộ và tự ý thức thay đổi bản thân. Nếu như để thói quen sinh hoạt dễ dãi như tối ngủ khuya, ban ngày ngủ đến trưa thì em bé khi sinh ra cũng sẽ quen thời gian sinh hoạt như vậy là đêm không chịu ngủ hoặc là dễ khóc. Kết quả là mẹ sẽ bị thiếu ngủ vì phải dỗ trẻ khóc đêm dẫn đến mệt mỏi, dễ sinh ra cáu giận và như thế sẽ ảnh hưởng không nhỏ tới việc chăm sóc em bé. Hơn nữa, ứng với mỗi giai đoạn của thai kì người mẹ cũng cần thay đổi thói quen ăn uống để cung cấp đủ chất dinh dưỡng cho bé, đồng thời tăng các bài tập thể dục hoặc vận động cho phù hợp.

Thai giáo chính là trò chuyện giữa em bé và ba mẹ
Giọng nói của cha mẹ chính là âm thanh tuyệt vời nhất mà em bé muốn nghe và càng được lặp đi lặp lại thì em bé sẽ càng thích. Ngay từ tuần thứ 20 trở đi thính giác của thai nhi đã phát triển và em bé trong bụng đã nghe được âm thanh bên ngoài nên cha mẹ hãy tích cực trò chuyện với bé ở trong bụng. Thông qua não người mẹ những gì mẹ đang nghĩ đến hoặc ám thị muốn nhắn nhủ tới bé sẽ được bé cảm nhận. Trò chuyện giữa mẹ và bé sẽ giúp cho sợi dây tình cảm giữa mẹ và con gắn kết ngay từ khi còn trong bụng mẹ, bé sẽ cảm nhận được đầy đủ tình yêu thương của mẹ. Và chính từ việc cảm nhận tình yêu thương đó mới là điều kiện đầu tiên giúp bé phát huy về trí tuệ sau này.
Mỗi ngày mẹ hãy thường xuyên nói với bé rằng “mẹ yêu bé”, thường xuyên hỏi han xem bé có khỏe hay không, hoặc là hãy nói những lời động viên mong bé sẽ sinh ra thật khỏe mạnh, hay là nói cho bé nghe những việc hàng ngày mẹ làm, thời tiết hôm nay ra sao…Những điều tưởng chừng như đơn giản ấy nhưng lại có hiệu quả rất tuyệt vời vì nó giúp bé sinh ra khỏe mạnh, giúp bé phát triển khả năng ngôn ngữ ngay từ khi còn trong bụng mẹ, đồng thời nó còn giúp tinh thần người mẹ trở nên thoải mái, giảm bớt lo lắng.

Trong cuốn sách “Thai giáo” của mình tác giả Shichida Makoto đã giới thiệu bài tập mẹ và bé trò chuyện cùng nhau để giúp truyền tải tình cảm và suy nghĩ của mẹ dành cho bé thông qua phương pháp ám thị kết hợp với hít thở như sau:
Mỗi ngày hãy dành 10-15 phút buổi sáng và tối để trạng thái tinh thần thoải mái nhất và tập trung nói chuyện với em bé trong bụng. Để mình ở tư thế giống như ngồi thiền khoanh hai chân lại, buông lỏng hai vai và đặt tay vào bụng để cảm nhận em bé hoặc là đặt tay lên đùi lòng bàn tay ngửa. Tiếp đến, nhắm mắt lại tưởng tưởng mình đang đưa ý thức lên trên đỉnh đầu và giữ tâm trạng bình ổn, thoải mái. Sau đó là tưởng tượng đến vùng mắt, mũi và miệng để loại bỏ hết căng thẳng rồi từ từ hít thở đều đều. Hãy tự nói với bản thân mình rằng tâm trạng của mình lúc này rất thoải mái, rồi dần dần trong suy nghĩ hãy liên tưởng đến hình ảnh em bé trong bụng. Hãy nhắn nhủ với bé những điều bạn suy nghĩ như “mẹ rất vui vì có con xuất hiện trên đời, bố mẹ rất yêu con”, hay là “con của mẹ hãy sinh ra thật khỏe mạnh nhé”, hoặc nhắn nhủ bất kỳ điều gì bạn mong muốn ở bé.

Đọc sách cho con, trò chuyện với con là 1 cách để Thai Giáo tốt (ảnh minh hoạ)

Rất nhiều câu chuyện thực tế đã chứng tỏ rằng khi sinh ra em bé vẫn nhớ những gì được mẹ cho nhìn thấy khi còn trong bụng mẹ. Bởi vì từ tuần thứ 28 trở đi thị giác của bé đã rất phát triển còn thính giác thì đã phát triển trước đó 8 tuần nên lúc này bé có thể nhìn thấy những gì bên ngoài thông qua rốn của người mẹ hoặc qua bộ não của mẹ. các bác sĩ khuyên rằng hãy thường xuyên xem những tranh ảnh đẹp, những tác phẩm hội họa nổi tiếng hoặc là đi thăm những nơi có phong cảnh đẹp rồi nói cho bé nghe. Em bé sẽ hiểu và cảm nhận rõ những gì mẹ kể và mẹ đã xem. Chính vì thế mà có rất nhiều các em bé Nhật khi được hỏi lại kí ức trong bụng mẹ đã nhớ lại được rằng trong bụng mẹ rất tối, đầy nước nhưng rất ấm áp. Có trường hợp có em thì khi được mẹ đọc lại cho nghe những cuốn truyện ehon khi còn mang thai, hoặc được dẫn đến những nơi mà hồi mang thai mẹ hay đi chơi đều nói rằng con đã nghe truyện này khi còn trong bụng mẹ đấy, hoặc con đã từng nhìn thấy cảnh này rồi…

Bình thường em bé sẽ nghe được âm thanh nói chuyện bình thường ở khoảng 200~1000Hz sẽ ở cường độ âm trầm 30-40 dB. Và sóng có tần số thấp thì sẽ dễ dàng truyền trong nước ối hơn là sóng tần số cao. Đó là lí do em bé sẽ thích nghe giọng nói nhẹ nhàng, âm trầm và không thích tiếng cãi nhau là vậy. Nếu so sánh tần số sóng âm của nam và nữ thì sóng âm của nam trầm hơn của nữ, do đó thai nhi thích nghe song âm ở tần số thấp ở bố nhiều hơn, đồng thời thích nghe nhạc cổ điển cũng là vì lí do đó. Vì thế thực tế có nhiều bé khi còn ở trong bụng mẹ được nghe giọng trò chuyện của bố nhiều thì khi sinh ra sẽ quấn quýt với bố là vậy.

Các ông bố hãy tích cực nói chuyện với bé như xoa bụng bé và trò chuyện như hỏi han xem bé có khỏe không, thường xuyên nói với bé là bố rất là yêu bé, chào hỏi bé khi đi làm và đi về nhà… Ngoài ra các ông bố ở Nhật còn rất tích cực đọc ehon, đọc truyện thiếu nhi cho bé trong bụng nghe trước giờ đi ngủ hoặc là vào thời gian rảnh rỗi. Rất nhiều hình ảnh quảng cáo trên tivi hoặc trong phim ảnh mình thấy các ông bố đọc truyện cho vợ mình lúc đang mang thai, mà thực chất chính là đang đọc truyện cho em bé trong bụng nghe. Việc làm này không chỉ giúp sợi dây tình cảm vợ chồng thêm khăng khít mà em bé trong bụng sẽ dần quen với giọng của bố  và sẽ yêu bố hơn.

Hơn nữa việc đọc truyện cho thai nhi nghe ngay từ khi còn trong bụng mẹ còn giúp bé hình thành thói quen thích nghe đọc truyện khi bé ra đời.

Môi trường thai giáo tốt nhất dành cho bé chính là tâm trạng thoải mái của mẹ

Có rất nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng khi cơ thể mẹ không khỏe hoặc tâm trạng không vui thì em bé trong bụng cũng cảm nhận được rõ điều đó. Nếu như người mẹ nào thường xuyên mệt mỏi, cáu giận hoặc vợ chồng thường cãi nhau thì em bé khi sinh ra sẽ có xu hướng cũng sẽ dễ nổi cáu hoặc không nghe lời. Vì thế đừng để bản thân bị stress mà hãy thường xuyên thay đổi không khí hoặc tâm trạng bằng cách nghe nhạc, đi dạo, xem tranh ảnh, làm những gì mà bản thân thích. Có rất nhiều bà mẹ ở Nhật đã nói rằng những bài tập thai giáo như vận động, tập trung nói chuyện với bé, nghe nhạc…là liều thuốc hữu hiệu giúp họ giảm bớt stress do những bất an sinh ra trong quá trình mang thai, đồng thời nó giúp họ tập trung tinh thần đến em bé trong bụng khiến họ thấy thời kì mang thai thực sự là hạnh phúc.

Nghe nhạc là một việc làm rất hiệu quả giúp thư giãn đầu óc nhưng đừng chăm chăm nghĩ rằng mình phải nghe nhạc cổ điển để cho con thông minh nếu như bản thân không thích. Mặc dù nhạc cổ điển có tần số sóng thấp nằm trong khoảng mà thai nhi có thể nghe được, nhưng điều quan trong hơn đó là chỉ khi người mẹ thích nghe nhạc đó thì tự bản thân sẽ tiết ra hooc môn để em bé trong bụng cũng tiếp nhận được tiếng nhạc. Nhưng nếu bản thân mà bị ép buộc phải nghe nhạc mà mình không thích thì sẽ chỉ đem đến tác dụng ngược lại là tạo sự ức chế cho bản thân dẫn đến tiết ra hooc môn không có lợi cho quá trình tiếp thu nhạc của bé. Vì thế hãy nghe nhạc nào mà bản thân mình cảm thấy thích, nếu được thì hãy hát thành lời để em bé trong bụng cùng nghe bởi mẹ vui thì bé mới vui và tâm trạng vui tươi, lạc quan của mẹ mới chính là môi trường thai giáo tốt nhất dành cho bé.

Ngoài ra, để phương pháp thai giáo thực sự có hiệu quả thì khi đã bắt đầu những bài tập trong phương pháp thai giáo thì hãy duy trì nó đều đặn vì trải qua thời gian càng lâu thì thai giáo mới càng có tác dụng. Ví dụ như khi bắt đầu tập yoga hoặc tập bơi, hay tập hít thở sâu thì hãy duy trì nó đến khi em bé sinh ra.


Cuốn sách tham khảo
1. 安産の本、妊娠と出産の最新情報、坂本正一, 元 日本産婦人科医会会長
Tạm dịch: Những kiến thức mới nhất để giúp sinh đẻ an toàn, tác giả chủ biên Sakamoto Seiichi, nguyên chủ tịch hội bác sĩ sản khoa Nhật Bản
2. 新しい胎教、胎児から子育てははじまっている、七田眞
Tạm dịch: Phương pháp thai giáo mới (nuôi dạy trẻ bắt đầu từ thai nhi), tác giả Shichida Makoto

Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Suy ngẫm khi các con chuẩn bị vào lớp 1

Một thực tế cho thấy rằng các ông bố bà mẹ luôn “thả rông” con trong 6 năm đầu đời rồi ngay khi vào lớp 1, con đã bị thúc ép “lớn nhanh” với yêu cầu biết đọc, biết viết, biết làm toán mà không hề có bất kì tình yêu nào với những điều đó.
Trước khi con cái chuẩn bị vào lớp 1, các ông bố bà mẹ  đã cuống cuồng tìm kiếm trên google, hỏi han người thân bạn bè về những hành trang con “phải mang” khi lên lớp 1 cũng như bị cuốn vào những tranh luận “có nên cho con học trước hay không?”  Có bố mẹ lo lắng, sốt ruột, thúc ép, thuê gia sư về rèn, tìm chỗ cho con học thêm…


Bố mẹ có thể tưởng tượng một đứa trẻ trong 6 năm chủ yếu là chơi đùa nay phải thay đổi ngay tức khắc để học tập; một đứa trẻ được phép đi lại, nhảy múa nay phải ngồi yên suốt giờ học để nghe giảng; một đứa trẻ xung quanh chỉ có ô tô, búp bê nay toàn là sách vở, bút thước. Sự thay đổi ngay tức khắc ấy chẳng khác nào một cây non bị thúc ép mà vụt lớn trong đêm.

Về bản chất, trẻ em không bao giờ ngại ngần hay không có nhu cầu học. Ngay từ khi còn trong bụng mẹ, bé đã tự học rất nhiều điều. Các bé đón nhận mọi thứ từ thế giới với một đôi mắt mở to, háo hức, tò mò, biến những chất liệu chúng học được trở thành hành trang sống.

Nhưng chính bố mẹ, những người ủng hộ “phát triển tự nhiên” đã ngăn cản quyền được học của con ngay từ khi còn nhỏ. Để rồi 6 năm sau lại dùng đòn roi và kỷ luật ép buộc con vào một khuôn phép cứng nhắc, khiến việc đi học trở thành nỗi ám ảnh không nguôi.

Đã có biết bao bài viết về những “cuộc đua vào lớp 1”, “vào lớp 1 gian nan như thi Đại học” hay “nỗi ám ảnh bài tập về nhà của học sinh lớp 1” khiến xã hội giận dữ và phản đối. Họ chỉ trích chương trình giáo dục nặng nề khiến học sinh quá tải. Họ chỉ trích những ông bố bà mẹ khác đã cho con học trước, khiến trẻ mới vào lớp 1 đã có sự phân chia cấp bậc kiến thức. Họ chỉ trích các thầy cô giáo không quan tâm sát sao tất cả 50 học sinh trong một lớp khiến đứa này chậm, đứa kia nhanh.

Nhưng họ chưa bao giờ chỉ trích chính mình vì đã không biết tới các khả năng của con, đã để hàng trăm đứa trẻ khác nhau đều lớn lên trong một khuôn mẫu cố định “6 tuổi đi học, 18 tuổi vào đại học, 23 tuổi đi làm”. Không có ước mơ trở thành nhà thám hiểm, nhà khoa học, vận động viên…Hàng trăm giấc mơ giống nhau được dệt bởi suy nghĩ của người lớn chỉ là “đại học, trưởng phòng, giám đốc”.




Hãy nhớ lại những khi con hỏi “Sao mặt trời lại nóng?”, “Sao một người thế kia lại chui được vào tivi?”, “Cái gì làm cho hoa nở?”.

Khi trẻ còn đang thể hiện sự tò mò với sinh học, điện tử và thiên văn thì chúng ta lại thường bảo trẻ ra chỗ khác và đi chơi đồ chơi. Đồng thời lại kết luận rằng con còn bé, có giải thích con cũng không hiểu và không nhớ gì cả. Chắc chắn rằng trẻ chỉ thích hợp với ô tô hay máy bay mà thôi.

Bố mẹ thường rất thành công khi tách trẻ khỏi việc học trong giai đoạn mà trẻ thích học nhất của cuộc đời.

Và thật là mỉa mai khi trẻ lớn hơn, bố mẹ lại chê trách trẻ ngu dốt khi không muốn học thiên văn, vật lí hay sinh học.




Người dân Do Thái nổi tiếng bởi trí tuệ và sự sáng tạo đã dạy con ngay từ khi còn nhỏ. Họ không chỉ dạy con kiến thức sách vở mà còn mang cả thế giới đến với con, để tầm mắt và tư duy con rộng mở.

Đất nước Nhật Bản đứng đầu thế giới với chỉ số IQ trung bình từ 130 trở lên đã trải qua những phân vân và đấu tranh với định kiến giáo dục. Cuối cùng, khoa học cũng như tình yêu với con đã dành chiến thắng. Các em bé Nhật Bản được nghe nhạc và học nhạc từ sớm, được dạy chữ sớm, thường xuyên trò chuyện với bố mẹ và được đi dạo, đi công viên hay tham quan viện bảo tàng.

Đến khi vào lớp 1, khao khát học hỏi không vì học lại những điều đã biết mà mất đi, ngược lại, thế giới rộng lớn ngoài cánh tay bố mẹ càng khiến bé thích thú và hăng say khám phá.


Thứ Hai, 29 tháng 8, 2016

Giáo dục sớm là ntn?

GDS là gì?

GDS là phương pháp giúp cho trẻ phát triển một cách tối ưu nhất cả về thể chất lẫn tinh thần ngay từ khi mới lọt lòng mẹ. Giai đoạn từ 0-6 tuổi đặc biệt là giai đoạn vàng, từ 0-3 tuồi là thời kỳ quan trọng nhất để các bậc phụ huynh khai mở những tiềm năng vượt trội, bồi dưỡng những tố chất cơ bản cho trẻ.



“Học một cách thú vị chính là chơi, chơi một cách thú vị chính là học”.


GDS có phải là ép trái non?

Nhiều ý kiến phụ huynh cho rằng khi trẻ mới sinh ra, phải để cho trẻ phát triển tự nhiên, đừng cố ép trẻ phải biết cái này, biết cái nọ. Không nên bắt trẻ phải học quá sớm, trẻ em tuổi này đang độ tuổi ăn tuổi chơi. Đừng bắt trẻ học quá nhiều thứ nếu không trẻ sẽ không còn tuổi thơ nữa.
Nhiều phụ huynh lo ngại trẻ biết đọc hay biết làm toán sớm thì sau này khi đi học sẽ lơ là chuyện học không tập trung nữa sẽ nguy hiểm hơn. Nhiều người lại quan niệm rằng tuổi này đã biết gì mà dạy, dạy chúng cũng không biết đâu, lớn lên rồi chúng khắc biết. Dạy trẻ ở tuổi này là bắt ép trẻ học.


Nhiều người lại quan niệm rằng tuổi này đã biết gì mà dạy, dạy chúng cũng không biết đâu, lớn lên rồi chúng khắc biết.


GDS là cần thiết?

Trái với quan điểm của các bậc phụ huynh nói trên nhiều người đang chạy đua với gian đoạn vàng của trẻ. Họ cho rằng việc dạy con học chữ và học toán, học thế giới xung quanh, học nhạc, học vẽ, học các trò chơi vận động không phải là việc nhồi nhét kiến thức cho con mà đang giúp con phát triển hoàn thiện cả về thể chất và não bộ.
Việc học hàng ngày của con đơn thuần chỉ là các trò chơi kích thích não bộ cho trẻ. Họ biến những bài học thành những trò chơi thú vị giữa cha mẹ và con cái. Điều đó không chỉ giúp cho con phát triển kiến thức mà còn gắn bó tình cảm giữa các thành viên trong gia đình. Họ đồng tình với GDS và không ngừng chia sẻ cho nhau những kinh nghiệm, tiếp thêm sức mạnh cho những cha mẹ đang theo đuổi nghiệp GDS.


GDS cần hiểu sao cho đúng?

GDS không phải nhằm tạo ra những thiên tài. Nếu kì vọng quá nhiều vào trẻ mong trẻ trở thành thiên tài thì sẽ là con dao hai lưỡi vô hình chung sẽ tạo ra áp lực cho trẻ.



Giáo dục con cái là cả một chặng đường dài cha mẹ hãy học cách nuôi con một cách khoa học.


GDS không nhất thiết phải là biết chữ sớm, là làm toán sớm đó chính là sự đảm bảo cảm hứng niềm vui và sự hồn nhiên của trẻ. Bởi vì ca hát , kể chuyện, đi du lịch, mô phỏng trò chơi, nhận biết các giác quan… cũng chính là những hoạt động giúp trẻ hoàn thiện cả thể chất và tinh thần.

Mỗi phương pháp đều có những cơ sở khoa học riêng. Để thành công cha mẹ cần nắm vững các quy tắc, thực sự hiểu rõ về phương pháp, thực sự tâm huyết và đam mê với con cái , không a dua theo các phong trào nếu sẽ không lợi bất cập hại.

Giáo dục con cái là cả một chặng đường dài cha mẹ hãy học cách nuôi con một cách khoa học.

“Học một cách thú vị chính là chơi, chơi một cách thú vị chính là học”.
Giáo sư Phùng Đức Toàn, chủ biên bộ sách "Phương án 0 tuổi".